2
Từ những bài hát rất xưa, rất cổ điển, Lan chuyển qua nhạc hiện đại với bài “Phượng Yêu”, rồi thoắt một cái, khi đi thăm tiền đồn vào dịp Tết, Lan lại hát bài “Chàng đi theo nước”, một bài hát mà tôi chưa bao giờ nghe nói đến ! Sau này nghĩ lại, tôi nghĩ có lẽ Lan cũng biết được giá trị cũng như ưu điểm của giọng ca mình, và đã chọn lựa đắn đo cho mình những bài hát độc đáo, hiếm hoi để có dịp “trổ tài” biểu diễn giọng ca truyền cảm của mình đến các bạn. Mỗi lần Lan hát một bài nào lạ, chúng tôi lại phải chạy đôn chạy đáo đi tìm cho bằng được xem bài đó là của ai, năm nào! Vâng, chúng tôi! Tức là bao gồm tôi, Lý Phúc Liêm, Lê Duy Minh, và cả Hồ Duy Hoàng. Dĩ nhiên trong đó ai có ý chung, ai vì ý riêng, tôi không thể biết được. Từ đó, tôi mới lục lọi, tìm lại những bản nhạc tiền chiến, những bài thuộc dòng nhạc “sang” và hơi cổ điển. Nhưng Lan chỉ học chung lớp với chúng tôi được 2 năm, đến lớp 10 thì chúng tôi phân ban A và B, không còn học chung nhau nữa. Và từ lớp 10, chúng tôi cũng không còn học nhạc với thầy Long, không còn những dịp để thi, để nghe “live show” của từng người trong lớp. Từ đó chúng tôi chỉ thỉnh thoảng mới được nghe lại giọng ca của Lan vào những dịp Tất niên với sinh hoạt chung toàn trường, hoặc một dịp hãn hữu nào đó trong những lần “giao lưu sinh hoạt” giữa lớp này, nhóm này với lớp kia, nhóm nọ. Những lần như vậy không nhiều lắm, thảng hoặc hai, ba lần một năm, nhất là những năm cuối, hết mùa hè đỏ lửa lại đến cuộc chạy đua cho kỳ thi Tú tài, rồi thi Đại Học … Những lần như vậy, khi tiếng hát của Lan trổi lên, tôi lại có lại cảm giác “rờn rợn” ngày nào, khi thấy rằng mình đang rất gần một giọng ca thiên phú ít ai có được. Nhưng “rồi … ngày qua đi, qua đi …”, cuộc sống thăng trầm nổi trôi của tôi cũng như mọi người đã bị cuốn hút theo những biến động của một thời kỳ lịch sử. Bàn tay số phận đã đẩy mỗi người đi một ngả, những ngả đường mà ngày hôm nay, khi gặp lại nhau và kể lại cho nhau nghe, không ngả đường nào là “trải gấm thêu hoa” cả! Như vậy, bẵng đi một thời gian rất dài, cuộc đời tôi “nổi trôi theo mệnh nước”, phiêu bạt khắp nơi, kể cả xứ chùa Tháp, trước khi trở lại Sài Gòn và Trung Chánh thân thương. Tôi nhớ có một lần khi đang ở PhnomPenh (Nam Vang), cùng ngồi uống trà, cà phê và nghe nhạc Trịnh Công Sơn, dĩ nhiên với giọng Khánh Ly hát. Lúc đó với tâm trạng tha hương, nghe nhạc TCS với giọng Khánh Ly thật là thấm. Một anh bạn quê Hà Nội nói “Giọng nữ alto như Khánh Ly thật là quý hiếm…”. Tôi chợt nghĩ đến Lan.


0 Comments:
Post a Comment
<< Home