Tuesday, May 24, 2005

3

Mải vật lộn với cuộc sống, trong những năm tháng đó hầu như chẳng ai còn thì giờ để nghĩ, để nhớ đến những người bạn ngày xưa của mình, nay ở đâu, ra sao. Họa chăng chỉ có những bạn có cơ hội thường gặp nhau do gần nhà hoặc do có công việc cùng môi trường mới còn gìn giữ được mối liên kết mỏng manh đó. Cho đến những năm 90, khi cuộc sống trở nên nhẹ nhàng hơn, chúng tôi bắt đầu tìm lại nhau. Tôi còn nhớ, những lần đầu gặp nhau, chúng tôi thật vui mừng, tranh nhau nói, tranh nhau hỏi thăm về nhau, về những bạn bè khác trong những năm tháng xa cách không một tin tức. Và chúng tôi cũng gặp lại Lan. Trong lần Ngọc Anh về chơi VN, chúng tôi tập hợp được một nhóm bạn cũ, hàn huyên chán rồi rủ nhau đi ca hát. Bây giờ đã có KOK, không phải như ngày xưa nữa, nếu không chắc chúng tôi cũng chịu thua vì còn được mấy người tay vẫn còn dẻo để có thể bấm phím, chạy dây trên cây đàn Guitare ! Thật không ngờ, giọng ca của Lan vẫn khỏe, vẫn chắc và ấm như ngày nào! Ngồi nói chuyện với nhau, nhìn lại đã quá nửa đời người rồi. Mỗi người một số phận, mỗi người một con đường, và thường là những con đường mà ta không hề mong đợi. Ngày xưa, có ai nghĩ rằng sau này Trần văn Hưng, tự “Hưng què”, lại trở thành một đạo diễn sân khấu nổi tiếng ở Sàigòn? Một chú học sinh chuyên ngồi ở “xóm nhà lá”, tụ tập đàn ca, chơi bời, nghịch ngợm, nhưng ngây thơ và chất phác, chưa hề thấy xao động trước các bạn nữ chung quanh mình. Sau lần họp mặt, tôi và Hưng ngồi lại với nhau, và chúng tôi chợt thấy mình cùng có một ‎ nghĩ. Chúng tôi tiếc cho giọng ca của Lan, chúng tôi cảm thấy như đã có lỗi khi để cho một giọng ca như vậy phải mai một không ai biết đến. Chúng tôi cùng bàn với nhau, có cách nào để “sửa” lại sai lầm đó của số phận, có cách nào để một lần “thà trễ còn hơn không”. Nhưng rồi chúng tôi đành thua cuộc. Với biết bao nhiêu l‎ý do, từ chủ quan đến khách quan. Tôi chợt nghĩ, nếu số phận không đấy chúng tôi vào cơn lốc xoáy ghê gớm như vậy, nếu “đường đời bằng phẳng cả”, có lẽ Việt Nam, hay ít nhất là Sài Gòn, đã có thêm một giọng ca thiên phú, một “giọng nữ alto” cùng sánh vai bên Lệ Thu, Khánh Ly ? Biết bao nhiêu chữ “nếu”, biết bao nhiêu câu hỏi được đặt ra. Ai có thể trả lời cho những câu hỏi đó? Có lẽ không ai, và không bao giờ ! ‎‎
Tháng 5 năm 2005
Hà Túc Đạo

0 Comments:

Post a Comment

<< Home